[ Shortfic | KaiBaek ] Câu chuyện giữa phúc hắc công và ngạo kiều thụ ! – C2

Author: Kimmie O v O

Disclaimer : Họ không thuộc về tôi . Tôi viết với mục đích phi lợi nhuận.

Pairing : KaiBaek

Category : HE, pink không thể tả :))

20140522-114038-42038922.jpg

Bonus gif :

CHAP 2

Byun Baekhyun vào trường thì trường đã sắp đóng cửa, dùng vài hành động làm nũng hay dùng với mấy thím hàn xóm, wink một cái với cô giáo, cô giáo liền ôm tim lảo đảo mở sổ ghi danh, đọc số phòng kí túc xá cho Baekhyun. Quả nhiên là yêu nghiệt, trẻ không tha già không thương vừa vừa cũng không bỏ qua !

Baekhyun tung tăng đi về phía kí túc xá, đến cửa phòng, vui vẻ quá độ mà đẩy cửa không thèm gõ, đột nhiên nhìn thấy một cảnh tượng mà cấm trẻ em dưới 18 tuổi, thực sự là quá kích thích mà !!!

Một màn cưỡng hôn chuyên nghiệp y như phim, chỉ có điều nhân vật là hai cậu con trai, còn liếm nước bọt chảy xuống từ mép, thực sự TMD quá kích thích !!!

Người ta đang yêu thương nhau thì người từ nhỏ đã lễ phép , khiêm tốn như Baekhyun phải biết đường đóng cửa, ra ngoài chứ ! Vậy là Byun Baekhyun vô (cố) tình bỏ qua ánh mắt cầu cứu của cậu bạn nho nhỏ mà lủi ra ngoài.

Sau đó, Byun Baekhyun mới biết mình nhầm tầng, hú hồn, cũng may không phải phòng mình, không khéo chốc nữa vào lại thành lao công miễn phí dọn BCS với quần áo chăn đệm. Nghĩ đến lại rùng mình mấy cái ! Lần này rút kinh nghiệm xem đúng số phòng và gõ cửa. Người ra mở cửa là một cậu bạn cao ngang ngửa Baekhyun, ấn tượng khuôn mặt chính là O___O . Sau đó, Baekhyun thân thiênn nhe răng giơ tay bắt :

– Xin chào, mình là Baekhyun, bạn cùng phòng của cậu.

Cậu bạn kia vẫn giữ nguyên trạng thái biểu cảm bắt tay Baekhyun rồi mở cửa để cậu vào trong. Phòng đã được dọn, thật sạch sẽ, nhịn không được cảm ơn chúa vì mình không phải dọn vẫn được hưởng.

Sau đó, biết được cậu bạn kia tên Do Kyung Soo.

Baekhyun nghĩ sẽ ở với nhau ít nhất bốn năm nữa cho nễn vẫn là phải phủ đầu trước để tạo mối quan hệ tốt đẹp. Nghĩ rồi liền bắt chuyện luyên thuyên đủ điều với Kyung Soo.

Cũng may cậu bạn này rất hiền lành, nói chuyện đều nhường nhịn Baekhyun.

Có một tối, Baekhyun ăn không đủ no, bụng ọc ọc , Kyung Soo thấy thế liền mua mì về nấu cho Baekhyun ăn. Baekhyun quả thực thiếu chút nữa khóc, sống mũi cay cay, cảm thấy đây mới chính là bạn. Tuy ít nói, mặt hơi đần nhưng rất ngoan, lại còn nấu ăn ngon, đối xử rất tốt với mình. Vì vậy Baekhyun liền phong tước cho Kyung Soo làm ái phi.

Hai người chơi trò chơi đóng vai vô cùng đặc sặc. Từ sau lần được nấu bữa mì kia, Baekhyun chính thức nâng cấp độ mặt dày, thường xuyên tỏ vẻ đáng thương mệt mỏi bắt Kyung Soo nấu thêm thức ăn cho mình.

Đúng là!

Mặt dày!

Kiếm đâm không thủng! (~_~メ)

Nhưng bạn nhỏ Baekhyun vẫn vô cùng vui vẻ , cực kì hạnh phúc, chả còn thời gian mà ngưỡng mộ chú mặt đen hồi nào.

Về phía chú mặt đen đeo kính, sau khi trở về liền bận túi bụi, thở không ra hơi, chuyện bạn nhỏ cũng bị quăng ra sau đầu. Chú là tổng giám đốc của công ty thiết kế nội thất nổi tiếng , Kim Jong In, thực ra nhắc tên chú không ai trong giới không biết, tuổi trẻ tài cao lại luôn mang dáng vẻ lãnh khốc, y như một tảng băng. Đám hồ bằng cẩu hữu của chú vẫn liên tục giới thiệu cô em chân dài thân hình bốc lửa nhưng chú không hề quan tâm. Sau đó, Park Chanyeol lấy tư cách thân nhau từ thời quấn tã, vỗ vai thông cảm mà nói :

– Nếu chú bị liệt dương, anh sẽ giúp tìm bác sĩ tốt nhất chữa trị.

Kim Jong In trán một rổ hắc tuyến.

Park Chanyeol không biết gì , vẫn lảm nhảm :

– Nếu không thích mỹ nữ, anh có thể giới thiệu mỹ nam , hắc hắc, thiếu niên nhỏ nhắn thanh tú cũng không tệ …

Lại không biết đang nghĩ gì mà cười dâm đãng…

Kim Jongin trực tiếp đạp bác sĩ mỹ nam của khoa răng hàm mặt Park Chanyeol tống ra ngoài.

Park Chanyeol, hơn Kim Jong In 1 tuổi , rất không phụ tính chất công việc, thường xuyên phơi hàm răng trắng bóc đều đặn mà nói chuyện với bệnh nhân mang hàm ý “sau khi chữa trị tại đây thì quý khách sẽ có hàm răng như tôi “. Hiệu quả của việc PR đương nhiên là đạt tới mức cao nhất, khách ra vào liên tục, đặc biệt các em gái tới thường xuyên khám răng, thực ra đến chỉ để ngắm vị bác sĩ tuấn tú kia. Bác sĩ đẹp trai rất biết tận dụng vẻ ngoài mà nở nụ cười chào đón các em gái thiếu nữ, các em gái lập tức ôm tim bất tỉnh nhân sự. Mà người đẹp trai thì đến 99,9999999 % là lẳng lơ. Park thiếu gia không nằm trong số phần trăm ít ỏi tới mức đáng ghi vào danh sách đỏ kia.

Mỹ nam thay người yêu như thay áo thì rất rất rất lo lắng cho cậu em Kim Jong In chưa mảnh tình vắt vai. Thực sự rất lo lắng , ang ang (〜 ̄▽ ̄)〜

Không cam tâm bị tống ra ngoài, Park Chanyeol còn cố kêu lớn :

– Cuối cùng chú thích mỹ nữ hay mỹ nam aaaaaa…..

Kim Jongin sau khi đuổi được tên kia xoay người nhìn xuống dưới trông chừng Park Chanyeol yêu nghiệt gây hoạ, bất ngờ từ cửa kính trong suốt của tầng thấy bóng dáng nho nhỏ đang khua tay múa chân loạn lên, hầy vẫn bộ dạng đáng yêu như vậy. Lại không nhận ra mình đang cười , nhân viên nữ một phen ôm tim ngất đồng loạt.

[LONGFIC] [KRISLAY] VÌ NGƯƠI MÀ SINH – CHƯƠNG HAI MỐT

Chương thứ hai mươi mốt

(Hạ)

Hôm sau sáng sớm Lộc Hàm đã đưa ta tới bệnh viện, hắn nói chuyện với ta vẫn rất bình thường, cho nên ta cũng không nhắc tới chuyện tối ngày hôm qua.

 

Mệt mỏi sao, bởi vì yêu một phải một người chẳng ra gì mà phải mệt mỏi.

 

Bác sĩ tới tháo băng, sau đó ta nghe thấy tiếng y tá kéo rèm cửa sổ.

 

“Mắt mới tháo băng khi tiếp xúc với ánh sáng sẽ không quen lắm, cho nên thích ứng một chút rồi hãy mở mắt.”Bác sĩ ở một bên tỉ mỉ dặn dò, sau đó bắt đầu tháo băng gạc.

 

Lộc Hàm nắm chặt tay ta, lòng bàn tay đầy mồ hôi. Mà ta cũng thật khẩn trương, có thể hay không lại nhìn thấy…

 

“Có thể từ từ mở ra.”   Ta cắn chặt răng, hơi mở mắt ra. Ánh sáng khiến ta nhức nhối, nhưng thật sự đã thấy ánh sáng.

 

Ta càng thêm khẩn trương nắm lấy tay Lộc Hàm, đợi mắt thích ứng ánh sáng.

 

“Thế nào?” Lộc Hàm thấp giọng hỏi.

 

“Thật giống như. . . Có thể…” Ta vừa mở ra chút ít, “Có thể thấy được…”

 

“Có thật không! ?”   Ta có thể mơ hồ thấy Lộc Hàm quanh quẩn trước mặt, nhưng mới vừa tháo băng nên vẫn chưa thấy rõ.

 

Ta gật đầu, “Cũng nhanh có thể thấy rõ.”

 

Bác sĩ đi tới, kiểm tra mắt ta, “Xem ra tình huống không tệ, qua vài ngày là có thể khôi phục thị lực như trước đây.”

 

“Cảm ơn bác sĩ,” Lộc Hàm so với ta còn cao hứng hơn, nói với bác sĩ.

 

Khóe miệng của ta không tự chủ nhếch lên, bởi vì ta cuối cùng cũng lại được gặp ánh mặt trời, Diệc Phàm thích nhất là đôi mắt của ta.

 

“Nhìn thấy thật rồi sao?”

 

“Thật được rồi”   Lộc Hàm vuốt tóc ta, có chút bất đắc dĩ. Sự thật là ta đã kéo hắn đứng trước gương cả tiếng đồng hồ, vì ta sắp gặp lại Diệc Phàm .

 

“Kia… Được rồi.”

 

Ta ngập ngừng, “Nhất định phải giúp ta giải thích vì sao ta  không đi tìm hắn…”

 

“Biết rồi, biết rồi.” Lộc Hàm bật cười, tựa như ở dỗ dành 1 đứa bé.

 

 

 

 

 

“Ngươi trước ở bên ngoài đợi, ta vào xem một chút.” Lộc Hàm để ta ngồi trên ghế ở ngoài phòng bệnh.

 

Ta gật đầu, bắt đầu kiểm điểm bản thân.

 

Hai năm không gặp hắn, tâm tình so với bất kì trường hợp nào đều thấp thỏm hơn, bởi vì sợ hắn không muốn gặp lại ta. Ở bên cạnh Lộc Hàm mặt đã chai rồi, còn đối với Diệc Phàm thì …

 

“Tiên sinh, xin hỏi ngài có chuyện gì sao?” Một y tá quan tâm hỏi han.

 

“A, không có, ta tìm người trong phòng này.” Ta chỉ chỉ cửa phòng mà Lộc Hàm vừa vào.   “Gian phòng này? Bệnh nhân ở phòng này đã chuyển viện rồi.”

 

“Cái gì?”   Ta chợt đứng lên, quay đầu nhìn lại, Lộc Hàm còn đứng ở cửa phòng chưa tiến vào. Ta đẩy Lộc Hàm ra, xông ào vào phòng bệnh, nhìn thấy giường trống không.

 

“Diệc Phàm. . . Diệc Phàm…”   Lộc Hàm cũng choáng váng, không hề biết chuyện Diệc Phàm đã chuyển đi.

 

“Vì sao…” Ta ngồi bệt xuống, nước mắt chảy xuống mang theo cảm giác bỏng dát, “Ngươi không quan tâm ta sao… Diệc Phàm. . .”

 

Chuyện tới nước này, ngươi nhẫn tâm không quan tâm đến ta sao? Ngươi quả nhiên … chán ghét Nghệ Hưng tới vậy sao? Ta không còn là… thỏ con của ngươi sao?

 

Diệc Phàm, ta vẫn yêu ngươi. . . Cho dù cố gắng quên nhưng vẫn không ngừng yêu ngươi. . . Cho dù đắc tội mọi người bên cạnh. . . Cho dù phản bội toàn bộ thế giới. . . Cũng bởi vì yêu ngươi…   Ngươi là tất cả của ta. . .

 

“Nhất định có nguyên nhân ! Ta bây giờ nghĩ  biện pháp liên lạc” Lộc Hàm giữ vai ta nói.   “Hắn nhất định là không quan tâm ta rồi… Nhất định là vậy…”

 

“Ngươi đừng suy diễn! Điều này không có khả năng.”

 

“Không. . . Nhất định là… Ta bị hắn ghét bỏ. . .”   Ta không nếu mất di Diệc Phàm, ta còn lại cái gì.

 

Rõ ràng đã nhìn thấy , lại như chìm trong một mảnh tối đen…

 

Là ta tự mình tạo thành, là ta bỏ lại hắn, là ta đạp đổ cố gắng của hắn…

 

“Ở Hàn Quốc sao? Tốt, cám ơn ngài, phải . . Tốt.” Lộc Hàm cúp điện thoại, đi vào ngồi ở bên cạnh ta, “Chuẩn bị đi, chúng ta trở về Hàn Quốc.”

 

Ta đã chẳng còn tâm trí nào, chỉ nghe Lộc Hàm nói.

 

“Ta sẽ nói hắn phải chăm sóc ngươi thật tốt.”   Lộc Hàm… Ngươi cũng chán ghét ta sao….

 

“Mặc dù ta từ trước đến bây giờ cũng không thích Ngô Diệc Phàm, nhưng ta biết, hắn so với ta… So với ta yêu ngươi hơn.”

 

Nhưng Lộc Hàm. . . Nếu như hắn chán ghét ta rồi thì ta phải làm thế nào? Nếu như hắn mệt mỏi rồi thì ta phải làm thế nào? Bởi vì hắn yêu một tên bại hoại, bỏ qua lời nói của hắn mà bỏ đi, hắn đã không còn muốn đau lòng vì tên bại hoại này. . .

 

“Cái gì cũng đừng nghĩ, về thu xếp đồ, mai chúng ta về Hàn Quốc.”

 

Quay trở về Hàn Quốc, cái nơi chất chứa cả niềm vui lẫn bi thương…

[ Shortfic | KaiBaek ] Câu chuyện giữa phúc hắc công và ngạo kiều thụ !

Author: Kimmie O v O

Disclaimer : Họ không thuộc về tôi . Tôi viết với mục đích phi lợi nhuận.

Pairing : KaiBaek

Category : HE.

/>20140505-182740.jpg

CHAPTER 1

Sân ga, dòng người vội vã lướt nhanh hối hả, tiếng vòi tiếng tàu tiếng nói chuyện tiếng loa thông báo , âm thanh hỗn tạp trộn vào nhau. Có một cậu trai dường như không bị những thứ xung quanh làm ảnh hưởng, vẫn hiên ngang tiêu sái đứng yên tại chỗ, thực ra là đang cố gắng kiếm lại địa chỉ đại học. Rõ ràng để ở đây, mất tiêu đâu rồi !

Không sai, cậu ấy chính là Byun Baekhyun , vừa trúng tuyển trường đại học A ở thành phố. Baekhyun không phụ sự kì vọng của cha mẹ và các thím hàng xóm thường xuyên cho cậu ăn ké , cậu trúng tuyển vượt điểm chuẩn tận 8 điểm, con số quả là gây hót trong các chủ đề bàn tán của cả khu cậu ở. Đi tới đi lui đều bị túm lại sờ nắn một hồi mới được thả, bố mẹ cậu đương nhiên là nở mày nở mặt , mặt mũi lúc nào cũng tươi như hoa, cười ngoác cả miệng. Sau đó, tiệc chia tay diễn ra êm đềm, thân mật của gia đình. Mẹ Baekhyun trước khi tạm biệt còn đặc biệt căn dặn phải học hành nghiêm chỉnh, có chuyện gì gọi về nhà ngay lập tức. Baekhyun dở khóc dở cười, con lớn rồi mà ! Nhìn cha mẹ già khóc sụt sùi đưa tiễn có chút cay cay mắt, nhất định con sẽ quay lại báo hiếu ! Cậu cười cười với cha mẹ một cái, quay lưng lại đi lên tàu, thấy nóng nóng trên mặt lại đưa tay quệt quệt qua loa. Đi thôi !

Thực sự tới nơi thì Baekhyun vất vả nửa ngày mới kiếm được địa chỉ ở ngay-túi-quần-trái.

Sau đó, cậu lại hiên ngang tiêu sái tay nhét túi quần đi tiếp. Baekhyun đứng trước gương nhịn không được tự kỉ tấm tắc khen mình ngầu không tả được. Quần bò rách te tua do cậu tự tay cắt khi thấy thằng cháu của chủ tịch xã từ thành phố xuống chơi, quả thực là rách tới mức không thể rách hơn được nữa ╮(╯▽╰)╭ Từ đầu gối xuống rách tả tơi nhìn rõ cả đường kéo cắt ẩu, mông quần trái còn dùng thuốc tẩy trắng loang lổ tạo điểm nhấn, nhìn
thành phẩm của bản thân, Baekhyun lại tự cảm thán !

Đúng là!

Có phong cách!

Thanh niên!

Đường phố!

Tạm thời bỏ qua phong cách không giống ai của Baekhyun, cậu đi ra ngoài đường thấy rất nhiều xe tấp nập qua lại, dòng người đông nghịt như kiến chen chúc nhau…

Hô, Baekhyun sau khi thoát khỏi dòng người, kiếm chỗ hít lấy hít để không khí, thiếu oxi trầm trọng, suýt chút nữa tắt thở !!! Sau khi hít đủ oxi bù đắp thì Baekhyun quyết định bắt taxi tới trường đại học vì sợ bắt xe bus sẽ không kịp, vả lại cậu cũng không biết tuyến xe. Ngó nghiêng một lúc, cậu quyết định đi tới chiếc xe màu đen bóng loãng đang đậu ở vìa hè, quả nhiên là thành phố lớn, taxi cũng cũng sang trọng như vậy, liệu có đắt không nhỉ, khảo giá trước, nếu thoả thuận được thì cũng đành móc túi tiền vậy. Suy nghĩ lung tung một chút thì cậu đã tới cạnh chiếc xe. Quái lạ, taxi lại đóng cửa xe như vậy, hình như quá giờ nghỉ trưa rồi, chẳng nhẽ làm tài xế lại an nhàn tới mức giờ đắt khách nhất mà đóng cửa xe bật điều hoả duỗi chân ngủ !? Do cửa kính đen ngòm, Baekhyun chẳng thấy gì bên trong, đưa tay gõ gõ cửa kính, chẳng ai mở, đưa tay gõ gõ vài cái nữa, cũng chẳng có động tĩnh, đưa chân đá bụp một cái, ngủ gì mà say như chết, có trộm khiêng xe đi chắc cũng không biết, hừ!

Thật sự!

Quá!

Thiếu!

Trách nhiệm!

Đang tiếp tục làm thơ, bỗng cửa kính hạ dần xuống, Baekhyun đưa đầu vào khung cửa, thấy tài xế ngầu quá, mặc nguyên một bộ vét đen, giày da đen, kính đen. Có chút không giống tài xế ⇎_⇎ người thành phố đều nhiều tiền như vậy sao !? Bỗng nghe giọng nam trầm :

– Có chuyện gì ?

Thật thô lỗ, ông đây là khách hàng nha. Khách hàng là thượng đế đó. Baekhyun đeo ba lô con vịt màu vàng có chút choé, hắng giọng :

– Chú cho tôi tới đại học A ở đường X.

Chú đeo kính nghiêng đầu tỏ vẻ nghe không rõ, cần nghe lại. Baekhyun nói lớn hơn :

– CHÚ CHO TÔI TỚI ĐẠI HỌC A.

Chú đeo kính ồ một tiếng, ra vẻ nghe hiểu, sau đó bật cười. Baekhyun khó chịu, chẳng nhẽ giọng địa phương của mình nghe buồn cười như vậy, gắt :

– Chú cười cái gì chứ ?

Chú đeo kính tháo kính, wow, đen thật nha! Mình tuy là trai quê nhưng lại có làn da vừa trắng vừa mịn, đẹp như da của mấy chị gái quảng cáo sữa tắm vậy. Thở dài chia buồn với những người có làn da màu !

Chú kính đen gấp kính cài vào túi áo, quay mặt qua nhìn cậu trai quê hỗn xược, lập tức kinh ngạc, khuôn mặt thật sự vô cùng xinh đẹp !!! Da trắng, mắt nhỏ, mũi thẳng, môi đỏ, đột nhiên chú có dục vọng muốn nhấm nháp hương vị đôi môi ấy !!!!

Cho nên sau đó, chú liền mở cửa xe, kéo cậu vào rồi hôn tới tấp để thoã mãn dục vọng !?

Làm gì có chuyện đấy, chú phải kiềm chế, giữ khí chất của phúc hắc mặt than công ! Chính xác , là M Ặ T T H AN !

Baekhyun đương nhiên không biết mình đang rơi vào tầm ngắm của chú mặt đen, mặc dù chú nhìn rất trẻ, khuôn mặt rất nam tính, toát lên vẻ phong độ của nam nhân thành công nhiều tiền nhưng thế thì liên quan gì tới cậu !? Lập tức bày vẻ đanh đá , vênh mỏ lên :

– Chú kia, mau đưa tôi tới đại học A. Tôi bị trễ rồi.

Chú mặt đen mở cửa xe, Baekhyun ngồi vào, chú vươn người sang kéo dây an toàn, Baekhyun liền theo phản xạ nhắm tịt cả mắt, tay chân khua loạn xạ, mồm miệng tép nhảy , gào lên :

– HIẾP DÂM ! Chú đừng lại đây, tôi biết võ đấy.

Chú mặt đen cài xong dây an toàn, sửng sốt 1 giây rồi phì cười, sau đó cầm tay Baekhyun , thầm nghĩ tay thật đẹp, mềm mại lại thon nhỏ, rất giống tay con gái. Baekhyun càng hoảng, mặt đỏ bừng, yêu râu xanh còn dám cầm tay ông !!!! Sau đó chú mặt đen thả tay cậu , sau đó …. chẳng có gì xảy ra.

Baekhyun mở mắt, thật ngại, hoá ra là thắt dây an toàn, đành giả vờ cười hề hề, vỗ vai chú, ra vẻ đàn ông :

– Chú đừng hiểu nhầm, tôi đùa chú chút thôi.

Ngại thật, đàn ông con trai cư nhiên hét lên như thiếu nữ yếu đuối, không được, phải tập tạ để tạo cơ bắp , như vậy mới có khí chất đàn ông. Hừ !

Chú mặt đen thản nhiên quay xe, lái đi :

– Thì ra là vậy.

Baekhyun đi dọc đường luyên thuyên đủ điều, chợt im bặt, quay sang nhìn chú vô cùng nghiêm túc. Chú mặt đen mở miệng hỏi :

– Sao dừng lại ?

Baekhyun tỏ vẻ vô tội :

– Cái kia… Chú … Tiền tới đại học A là bao nhiêu vậy ?

Sao lại quên vấn đề chính vậy, thảm rồi, đặt mông lên xe sang như vậy có tốn kém quá không, huhuuu😦

Chú mặt đen dừng trước cổng đại học A , nói :

– Tới rồi. Xuống đi.

Baekhyun ngạc nhiên nhìn cửa xe mở ra, lắp bắp :

– Chú … Chú …. Miễn phí sao ?

Chú mặt đen dở khóc dở cười, xoa xoa đầu Baekhyun :

– Vậy sau này trả là được. Đừng gọi tôi là chú. Và tôi không phải tài xế taxi. Coi như tôi làm việc tốt. Được rồi. Vào đi.

Baekhyun gào thét trong lòng, thế kỉ 21 còn có người tốt như vậy, hai mắt dưng dưng nắm tay chú , vẻ mặt chân tình, chân thành cảm ơn chú, chú nhất định sẽ gặp nhiều việc tốt. Thật sự rất có khí chất nam nhân , thật ngưỡng mộ quá đi !!!

Chú mặt đen lên xe, thật sự rất thuần khiết, làm người nhịn không được muốn mang về nuôi, tóc thật mềm, phúc hắc không biết mình đang mỉm cười rất dâm.

Còn Baekhyun đương nhiên nghĩ do mình ăn ở tốt gặp người tốt, tung tẩy vào trường.

To be continue

Xin lỗi mọi người, còn chưa hoàn BADBOY VS PLAYBOY và KAICHEN mà đã tiếp tục đào hố ToT Thực sự sau khi đọc bộ “Thời thượng tiên sinh” mà nảy ra ý tưởng và cộng thêm tình yêu với KaiBaek mà cho ra đời fic này. Mọi người ném tim nhé /lấy rổ hứng/ Còn hố nào chưa lấp được sẽ mua đất lấp nốt trong hè 2014 /cúi đầu/

<

PREVIEW [ Shortfic | KaiBaek ] Câu chuyện giữa phúc hắc công và ngạo kiều thụ !

Author: Kimmie O v O

Disclaimer : Họ không thuộc về tôi . Tôi viết với mục đích phi lợi nhuận.

Pairing : KaiBaek

Category : HE.

Văn án :

Sân ga, dòng người vội vã lướt nhanh hối hả, tiếng còi tiếng tàu tiếng nói chuyện tiếng loa thông báo , âm thanh hỗn tạp trộn vào nhau. Có một cậu trai dường như không bị những thứ xung quanh làm ảnh hưởng, vẫn hiên ngang tiêu sái đứng yên tại chỗ, thực ra là đang cố gắng kiếm lại địa chỉ đại học. Rõ ràng để ở đây, mất tiêu đâu rồi !

Không sai, cậu ấy chính là Byun Baekhyun , vừa trúng tuyển trường đại học A ở thành phố. Baekhyun không phụ sự kì vọng của cha mẹ và các thím hàng xóm thường xuyên cho cậu ăn ké , cậu trúng tuyển vượt điểm chuẩn tận 8 điểm, con số quả là gây hót trong các chủ đề bàn tán của cả khu cậu ở. Đi tới đi lui đều bị túm lại sờ nắn một hồi mới được thả, bố mẹ cậu đương nhiên là nở mày nở mặt , mặt mũi lúc nào cũng tươi như hoa, cười ngoác cả miệng. Sau đó, tiệc chia tay diễn ra êm đềm, thân mật của gia đình. Mẹ Baekhyun trước khi tạm biệt còn đặc biệt căn dặn phải học hành nghiêm chỉnh, có chuyện gì gọi về nhà ngay lập tức. Baekhyun dở khóc dở cười, con lớn rồi mà ! Nhìn cha mẹ già khóc sụt sùi đưa tiễn có chút cay cay mắt, nhất định con sẽ quay lại báo hiếu ! Cậu cười cười với cha mẹ một cái, quay lưng lại đi lên tàu, thấy nóng nóng trên mặt lại đưa tay quệt quệt qua loa. Đi thôi !

Tóm lại đây chính là câu chuyện hài hước về mối tình của một phúc hắc mặt than công và tiểu bạch ngạo kiều ngụ

[LONGFIC] [KRISLAY] VÌ NGƯƠI MÀ SINH – CHƯƠNG HAI MỐT

Chương thứ hai mươi mốt

(Thượng)

Diệc Phàm từ nhỏ ở trường, giỏi nhất chính là các môn thể dục, bình thường đối với các cuộc thi đều không xem trọng, nhưng bây giờ lại có thể phát huy rồi.

Diệc Phàm am hiểu nhất chính là chạy bộ cùng bóng rổ, lại liên tục làm đội trưởng, chỉ cần vừa lên sân, tiếng hoan hô sẽ bị gián đoạn, khi đó ta đây, sẽ cảm thấy đặc biệt đặc biệt kiêu ngạo.

Bởi vì người kia, mạnh mẽ như vậy, chỉ yếu đuối trước một mình ta.

“Khụ khụ…”

Khi mới tỉnh lại phổi còn có chút không thoải mái, khiến ta ho liên tục không ngừng.

“Hưng! Ngươi đã tỉnh?” Tiếng khẩn trương của Lộc Hàm truyền đến.

“Ân…” Ta sờ sờ, cảm giác được lớp băng gạc lên mắt, “Đây là…”

“Mr. Micle vừa trở lại, sau đó đã phẫu thuật mắt cho ngươi. Có chỗ nào không thoải mái sao?”

“Không có…” so với việc nhìn thấy hay không thì điều khiến ta lo lắng vẫn là …”Hắn đâu… ?”

Ta không có can đảm nhắc tên Diệc Phàm trước mặt Lộc Hàm…

Lộc Hàm trầm mặc, không nói, mà hắn im lặng càng làm nỗi sợ của ta tăng lên.

“Lộc Hàm, mau nói cho ta biết.” tay ta khua loạn, bắt được vạt áo hắn liền kéo thật mạnh, buộc hắn phải trả lời.

“Đợi mắt ngươi hồi phục rồi nối tiếp, được không, trước nghỉ ngơi đã.”

“Không! Ta không muốn! ”

“Nghệ Hưng ” Lộc Hàm dùng sức giữ lấy vai ta, “Nếu ngươi tiếp tục nháo ở đây, thì hắn cái gì cũng mất thật đấy…”

Nước mắt rơi xuống, nỗi sợ hãi khuếch tán ngày càng lớn.

“Trước cứ tĩnh dưỡng 4 ngày để xem tình hình của ngươi, sau đó tìm hắn, nhé?”

Nghe giọng khẩn cầu của Lộc Hàm, lại khiến cho ta dâng lên cảm giác tội lội, không thể không nghe theo.

Ta gật đầu, nằm lại trên giường, nhưng tay nắm vạt áo lại không cách nào buông ra.

Bốn ngày này với ta mà nói, so với địa ngục còn cực hơn, trong đầu tất cả đều là tiếng nói trước khi mất đi ý thức… Nó cứ lởn vởn trong tâm trí ta, mặc dù hắn trước mặt ta chưa bao giờ kêu như vậy, nhưng … dự cảm chẳng lành vẫn bám quanh.

Ta lần đầu tiên cảm thấy thời gian có thể trôi qua chậm chạp đến như vậy, cho dù có Lộc Hàm bên cạnh, cũng không cách nào làm cảm giác bất lực này tan biến…

Mấy ngày gần đây , ta thực sự rất muốn gặp hắn, muốn biết hắn có tức giận hay không, ta sẽ giải thích việc ta đột nhiên biến mất như thế nào… Hắn vui vẻ mặt, khổ sở , tức giận đều lần lượt xuất hiện trong tưởng tượng của ta làm ta hình dung không nổi chính xác thái độ hắn sẽ ra sao.

“Hưng, ngày mai sẽ tháo băng, ngươi nghỉ ngơi sớm một chút.” Lộc Hàm không đợi ta trả lời đã bế ngang ta rồi đặt xuống giường.

Ngày mai tháo băng rồi, ta sẽ một lần nữa nhìn thấy thế giới  hai năm qua chưa thấy.

Còn có, hắn.

“Được, ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi.” Ta nằm xuống, nhưng không buồn ngủ.

“Ngủ ngon.”

Cảm thấy một nụ hôn nhẹ rớt xuống trán mang theo sự run rẩy của sự lưu luyến.

Ngủ ngon, Lộc Hàm.

Ta lẳng lặng nghe tiếng bước chân của Lộc Hàm ngay càng xa, nếu mai nhìn thấy, thực sự không biết đối mặt với Lộc Hàm ra sao…

Nghệ Hưng ta từ đầu tới cuối vẫn luôn ác độc như vậy, đau khổ cũng kéo người khác cùng chịu đựng.

Lần hỏa hoạn đó, ta thực sự đã tính tới việc sẽ biến mất mãi mãi, không còn gặp Lộc Hàm,  Chung Nhân.

Ta đnag suy nghĩ lung tung, bỗng nghe tiếng cửa mở ra, đối phương lại không có ý định đi vào.

Lộc Hàm quên đồ sao ? Vừa nãy mới nói chúc ngủ ngon mà.

Ta lại cảm giác tư thế có vẻ cứng ngắt, liền duỗi ra thoải mái để hắn nghĩ là ta đã ngủ.

Dần dần, ta cảm thấy có gì đó không đúng. Lộc Hàm đang khóc?

Tiếng nghẹn ngào trong đêm tối lại càng rõ rang, trái tim ta cũng nảy lên từng đợt.

Một lát sau, cửa lại đóng.

Vì sao. . . Vì sao mới nghe thấy âm thanh nho nhỏ. . . Mà lại cảm thấy nghe thấy sự bi thương từ đáy lòng…

[LONGFIC] [KRISLAY] VÌ NGƯƠI MÀ SINH – CHƯƠNG HAI MƯƠI

 

Chương thứ hai mươi (hạ)

 

Trên đường về nhà mấy lần thiếu chút nữa bị xe đụng phải, đầu óc ta tràn ngập suy nghĩ, chỉ muốn nhanh lên một chút về đến nhà, không thể để hắn thấy ta!

 

“Hưng, ta mua điểm tâm trở lại —— Ngươi sao vậy… ?”

 

Vừa nghe đến tiếng Lộc Hàm mở cửa, ta liền chạy tới ôm chặt lấy rồi hắn, toàn thân run rẩy.

 

“Lộc Hàm. . . Ôm ta. . . Ôm ta…”

 

Lộc Hàm ôm ta nhưng nước mắt của ta không chặn lại được, cứ ào ào tuôn xuống.

 

Bí mật trong lòng bị vạch trần, ta không thể lấy cái bộ dáng này đi gặp hắn,. . . Ta biết rõ con người hắn… Hắn sẽ không dễ dàng tha thứ cho ta, cho nên hắn sẽ dùng phương thức trả thù của mình, đến báo thù ta.

 

“Thế nào? Chẳng lẽ trên đi có chuyện gì sao?” Lộc Hàm ôn nhu hỏi.

 

Ta lắc đầu nhè nhẹ, cái gì cũng không muốn , cái gì cũng không dám nói.

 

Nếu như Lộc Hàm biết ta hôm nay gặp Diệc Phàm, hắn nhất định sẽ so với ta còn sợ hơn…

 

Mong như vậy sẽ làm cho chúng ta không gặp nhau nữa. . . Không nên nữa để hắn đau khổ thêm nữa…

 

Ta run rẩy xoa đôi môi Lộc Hàm sau đó hôn lên, tay cởi nút áo hắn.

 

Lộc Hàm kinh ngạc, vội vàng kéo ra ta: “Ngươi…”

 

“Lộc Hàm. . . Ô. . . Van xin ngươi. . . Van cầu ngươi…”

 

Van cầu ngươi đem Diệc Phàm từ trong lòng ta đuổi đi…

 

“Ngươi thật không hối hận… ?” Lộc Hàm hai tay đặt ở hông ta, hỏi lại.

 

Ta có thể cảm giác được Lộc Hàm nhìn ta rất ôn nhu, bởi vì cho dù nhìn không thấy , linh hồn hèn mọn của ta vẫn. . . Rất đau…

 

Ta khóc, toàn thân run rẩy lợi hại, căn bản không có biện pháp trả lời. Ta rất cố gắng thử yêu hắn, ôm hắn, nhưng trong lòng không cách nào hoàn toàn tiếp nhận…

 

Lộc Hàm cắn môi, cầm áo khoác bên cạnh choàng lên người ta, sau đó ôm ta.

 

“Đủ rồi. . . Hưng. . . Đủ rồi…”

 

Lộc Hàm. . . Ta là người nhát gan. . . Vừa hèn hạ lại nhát gan…

 

“Nghe này, ta sợ nếu không nói ra điều này sẽ làm ta hối hận, điều ta hối hận nhất chính là nhìn ngươi đau khổ.”

 

Ta ngẩn người, Lộc Hàm lại nói.

 

“Thực sự, ban đầu là Diệc Phàm nghĩ ra kế hoạch đưa ngươi sang Mỹ chữa mắt, nhưng sau đó ta đổi ý. . . Đây cũng không phải nơi hắn an bài…”

 

“Không…”

 

“Ta ích kỷ, ta không giống những gì ngươi nghĩ… Đã đồng ý để ngươi đi, nhưng khi nhìn ngươi như vậy ta lại không thể làm được. . .” thanh âm Lộc Hàm nghẹn ngào truyền tới tai ta rõ mồn một, “Chờ ta chuẩn bị sẵn sàng. . . Cho dù là bất kể tình huống gì… Ta sẽ gọi điện thoại cho hắn, để ngươi trở lại bên cạnh hắn.”

 

Ta nuốt  xuống tiếng khóc, đôi môi cắn chặt tới ứa máu.

 

“Ta không nên…”

 

“Ngươi thành thực với bản thân mình một chút được không vậy!” Lộc Hàm bắt lấy vai ta, quát lớn tiếng, “Đừng làm như vậy, đừng khiến cho ta không nỡ buông tay ngươi!”

 

“Lộc Hàm. . . Ô ô…”

 

“Chị gái ta nói, Diệc Phàm quả thực sống không nổi nữa, mỗi ngày sống chết làm việc… Hai năm qua trừ xử lý việc công ty, việc còn lại là tìm ngươi…”

 

“Ô…”

 

“Ta không muốn thừa nhận. . . Nhưng ta biết hắn so với ta yêu ngươi hơn. . . Hơn nữa nhiều rất nhiều rất nhiều…”

 

“Lộc Hàm…”

 

“Hãy đáp ứng yêu cầu cuối cùng của ta, nhé… ?”

 

Nghệ Hưng, người này vô tội, lại phải gánh lấy tội của những người đi trước.

 

Đau đầu suốt một ngày, cho nên liền tới cửa hàng. Vừa cất đồ, nghe thấy tiếng người mẹ trách con không được nghịch ngợm, không thể chơi đàn piano.

 

Điều này làm cho ta nghĩ đến mẹ. . . Không biết nàng thế nào… Cái chỗ kia, mặc dù hoàn cảnh tốt, nhìn theo phẩm chất cũng tốt, nhưng chính là. . . Hi vọng mẹ có thể nhớ lại nàng có một đứa con trai rất nhớ nàng…

 

Ta chậm rãi đi tới Piano bên ngồi xuống, mở nắp bàn phím, tiếng vô tay vang lên.

 

Mới đàn một phím, ta liền cảm giác khó chịu, cảm giác, cảm thấy hôm nay ngay cả Piano thanh âm nghe cũng rất bi thương.

 

Càng đàn, ta càng cảm giác có một ánh mắt nhìn tròng trọc vào ta, khiến lòng bàn bàn tay đầy mồ hôi, tim đập nhanh liên tục.

 

Ta ép mình không nên nghĩ quá nhiều, nhưng cảm giác quen thuộc như vậy làm ta sợ.

 

“Cháy rồi”

 

Cửa đột nhiên trở nên ầm ỹ, phía sau ta cảm thấy nóng rực.

 

“A — ”

 

“Cháy ! Chạy mau!”

 

Ta bối rối đứng lên, vừa đứng lên liền bị đẩy ngã, bên cạnh hỗn loạn khiến ta không thể phân biệt được đâu với đâu, cả người nằm rạp trên đất.

 

Điện thoại di động. . . Điện thoại di động của ta đâu… !

 

Ta lung tung sờ mó tự mình chung quanh, ngón tay bị đám người bỏ chạy giẫm đạp lên.

 

Làm sao! Làm sao bây giờ… !

 

“Thỏ con”

 

Xa xa, ta nghe đến thanh âm quen thuộc…

 

“Thỏ con! ! Ngươi ở đâu ? ”

 

Ta muốn kêu lên, nhưng lai hít vào thật nhiều khói, cổ họng không thốt lên nổi.

 

“Thỏ con!”

 

Diệc Phàm. . . Diệc Phàm của ta . . .

 

“Ngươi ở đâu ? ! Mau trả lời ta a!”

 

Đừng khóc. . . Ngươi tuyệt đối. . . Đừng khóc…

 

“Thỏ con!”

 

Trước khi mất đi ý thức, ta nghe được âm thanh quen thuộc, còn có, vòng tay rắn chắc ôm lấy ta…